CỔNG CHÙA KHÉP LẠI
Tôi về đây khi giữa mùa giông bão
Cổng chùa xưa đã khép tự bao giờ
Con nhện xám đu mình qua song cửa
Chờ chiều về nghe vọng tiếng chuông ngân.
Sư còn giảng những bài kinh năm cũ
Hay đã trở về cố quận của trăm năm?
Bài Bát Nhã sẽ buồn như năm tháng
Cõi Sắc - Không cũng tẻ nhạt vô cùng.
Tôi tiễn biệt những âm ba hình tướng
Trở về nơi thinh lặng của chơn tâm
Chìm giữa cõi vô ngôn trong hoài niệm
Thấy ba đào là mộng huyễn trùng khơi.
Chỉ còn lại chút hình hài xưa cũ
Là mái đầu đã điểm tuyết phơi sương
Là tình yêu, dẫu tim đã mỏi mòn
Là thiền kệ trên độc hài sơ Tổ.
Rồi thoát chốc tôi hóa thành sương khói
Khi một mình đối diện với Vô Môn
Tôi bay đi chợt thấy những con đường
Dẫn về nẽo Vô Thường và Tịch Lặng.


0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ