CÔ ĐƠN
Tôi chìm giữa cõi nhân gian
buồn lên một chút, bàng hoàng trăm năm
tôi chìm giữa một đêm rằm
nằm nghe trăng sáng xa xăm kiếp người.
*
Tôi chìm giữa một nụ cười
thấy răng em trắng, thấy người trong veo
tôi chìm, tôi nổi, tôi neo
tôi mang kiếp rắn, tôi đeo kiếp chồn.
*
Tôi là hoa dại bên đường,
là sương buổi sớm, là hương buổi chiều,
là con bướm trắng bay theo
áo em vàng giữa lưng đèo nắng trong.
*
Tôi tràn ra giữa mênh mông
tôi cô đơn giữa...bóng hồng lung linh!


0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ