CHIÊM BAO CỰC LẠC
Chiêm bao thấy mình vào cõi nhớ
Bỏ quên đời trần trụi một cơn đau
Ta ôm lấy nửa vầng trăng giá lạnh
Nửa bên kia xin gửi lại trần gian.
Hớp một ngụm mây trời bay phiêu lãng
Cũng đã thèm cơn khát bóng giai nhân
Trong thiền định ta chiêm bao Cực Lạc
Ngữa tay ra chợt rơi xuống luân hồi.
Thôi không nói mộng liêu trai thêm nữa
Cõi tử sanh vốn dĩ đã vô cùng
Thêm một kiếp ta cũng là bướm trắng
Vội vàng chi khép lại mộng Trang Châu!
Và cũng thế, thôi xin đời mở cửa
Giấc mơ hoa phủ kín cõi Niết Bàn
Ta sám hối trong muôn vàn nhang khói
Hồng danh nào tịnh hóa cõi vô ngôn?


0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ