CÒN NỢ GÌ NHAU
Đã lâu rồi ta không nợ gì nhau, em nhỉ!
Khi cuộc đời bỗng chốc hóa trăng sao
Một buổi chiều trái mồng tơi tím đỏ
Vạt nắng nào cũng vội vã hôn mây.
Ta thấy mình mênh mông như cánh bướm
Bay bên đời qua giấc mộng Trang Châu
Trong thoáng chốc em chỉ là kỷ niệm
Và ta là trang giấy vẽ đơn côi
Xin em hãy trở về trong ký ức
Giấu tình sầu như giấu giấc mơ phai
Ta từ giả những ngày xưa mắt biếc
Bàn tay gầy không đủ níu mây bay.
Ta một cõi và em riêng một cõi
Giữa ta-em là khoảng lặng muôn trùng
Không ai biết đời chia nhau mối nợ
Nợ gì nhau khi chẳng thể tương phùng?


0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ