Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2022

 GỬI NHỚ CHO EM


Anh gửi cho em nỗi nhớ mùa Thu

Có chiếc lá vàng rơi ngang song cửa

*

Anh gửi cho em

Lần này và lần nữa 

Những bài thơ viết lúc nửa đêm

Nỗi nhớ mùa nào cũng rất dịu êm

Và da diết như gió lùa qua suối tóc

*

Anh gửi cho em nỗi buồn cô độc

Khi chiều về không hò hẹn đó đây

Một chiều Thu vắng những sợi tóc mai

Là nỗi nhớ đong đầy

Sương khói

*

Anh gửi cho em chiếc lá vàng rơi rất vội

Sợ ai về. Tiếc nuối...

Mảnh trăng Thu!

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2022

 EM VÀ TA



Em dáng ngọc bay giữa đời mộng ảo

Ta trần ai, khao khát cuộc hồn nhiên

Giữa phong trần ta là một gã điên

Yêu sỏi đá, yêu linh thiêng rừng thẳm.


Em huyền thoại, lung linh, lạ lẫm

Ta áo cơm, vật vã giữa đời thường

Tìm mùa Xuân tặng vạt cỏ yêu thương

Nghe rạng rỡ khi vô thường thoáng đến.


Ta xin em bay lên và cúi xuống

Nhìn phố phường chật chội những hồn ma

Một đêm nào ta là kẻ du ca

Hát dạ khúc cho tình ta chắp cánh.

 EM ĐI


Em đi rồi, tôi buồn như cõi mộng

Những chiều vàng lấp lánh ánh sao rơi

Đêm nhật nguyệt hôn nhau trong góc tối

Tôi hôn người trong giấc mộng đơn côi.


Thứ Tư, 19 tháng 1, 2022

 ĐỘC CƯ


Một mình trên căn gác xép

Sớm chiều làm bạn với mây

Đêm đêm gió lùa qua cửa

Buông tay, nghe chút hao gầy!

Thứ Ba, 18 tháng 1, 2022



ĐÊM ĐỌC BÁT NHÃ TÂM KINH


Đêm đọc Bát Nhã Tâm kinh

Thấy mình hóa đá

Thinh không hiện lời

Sắc, thanh, hương,... xin trả cho đời

Lục căn thanh tịnh

Rạng ngời chân tâm.

*

Đêm nay

Trời đất nhiệm mầu

Ta là ai, giữa bể dâu vô thường

Ta là ngọn cỏ hạt sương

Là chim, là bướm

Là hương nguyệt cầm.

*

Ta là ai giữa cõi tâm

Là trăng sao giữa đêm rằm, hát ca

Là câu kinh nguyện thiết tha

Của lòng sám hối

Ta Bà thị phi.

*

Ta là ai, mở cửa từ bi

Đón người vào giấc nhu mì thân tâm

Ta là lời chú Mật tông 

Hay lời bay bỗng giữa rồng Hoa Nghiêm?

Ta bay vào tận cõi thiền

Mang hương Bát Nhã 

Vào miền Chân Như.

 ĐÔNG VỀ PHỐ NHỎ



Phố đầu Đông em về trong áo lụa

Mang hơi sương, mang hơi thở phù sa

Mùa Đông sang, phố bỗng hóa cỏ hoa

Đón gót nhỏ về ngân nga tình khúc.


Phố đầu Đông cho hồn ai thổn thức

Tiếng chim trời không vượt nỗi màn sương

Màu lá xanh, xanh nỗi vấn vương

Góc phố nhỏ có người về bỗng nhớ!


Ngày Đông đó một lần ta bỡ ngỡ

Mắt rưng buồn, ai chợt bước quay đi

Bình minh ơi! sao đến sớm làm chi

Cứ để phố màn sương che áo lụa


Ngày sẽ lên như bước ai lần lựa

Quay lưng về phố nhỏ lạnh bờ vai

Ngày chợt buồn theo những bước chân ai

Khua guốc nhẹ, chở ngày Đông xuống phố.


 ĐỊA ĐÀNG VỠ MỘNG


Phật về gieo hạt từ bi

Đất tâm sống dậy, nhu mì em qua

Cõi nào là cõi người ta

Mà ai qua đó cũng là thương đau!


Xin Ngài kết cuộc ly tao

Để cho địa ngục thêm màu nhân gian

Câu kinh vỡ mộng địa đàng

Em đi vỡ mộng nắng vàng biển xanh.


Như là chiếc lá xa cành

Tâm rơi rụng giữa những hành vô minh

Hỏi em sao đứng một mình

Em rằng đứng giữ cuộc tình đôi ta!


Cuộc tình như giọt mưa sa

Rơi qua một cõi thiên hà mộng du

Xin em mở cửa ngục tù

Nghe thiên thu gọi, nghe mù sa bay.

 ĐOẠN TUYỆT


Khoanh tay ngủ dưới cội tùng

Giữa khuya tỉnh giấc, nhớ nhung cuộc đời

Thôi xin đoạn tuyệt cuộc chơi

Để ta yên nghỉ dưới trời trăng sao...


 DẤU CHÂN CHA


Dẫu thời gian có bào mòn tất cả

Nhưng dấu chân cha vẫn nguyên vẹn nơi con

Dấu chân cha qua ruộng qua đồng

Qua những con sông nước ròng, nước lớn

Dấu chân cha qua con đường làng

Dẫm lên cỏ dại

Dù chông gai co làm chân rướm máu

Nhưng cha vẫn về mang tấm áo cho con.

*

Dấu chân cha hay là một dấu son

In hoài niêm lên hồn con mới lớn

In nhọc nhằn trên trang sách hồng năm tháng

In bao nhiêu mơ ước tuổi thiên thần

*

Con lớn không rồi

Dấu chân vẫn bao dung

Ngày lặng lẽ, đêm âm thầm gõ nhịp

Cha cho con ngày dài tháng rộng

Cha cho con những mơ ước hồn nhiên

Để dấu chân cha thêm nỗi muộn phiền

Những vất vả vì con theo ngày tháng...

*

Dấu chân cha trời chiều bãng lãng

Ráng chiều về mây xuống thấp chờ ai

Cha ra đi như một cuộc bi ai

Con thảng thốt khi hình hài tắt lịm

Cha trở về quê xưa

Khi hoàng hôn tím ngắt

Dấu chân cha 

Lại qua ruộng qua đồng

Khi trở về nhà mang tấm áo mùa Đông

Mang theo cả một dòng sông nước lớn

*

Dấu chân cha...

Dấu chân cha...

Dẫu thời gian có bào mòn ký ức

Nhưng dấu chân cha vẫn nguyên vẹn hình hài

Dấu chân cha đưa con đến tương lai

Đưa con đến ngày mai diễm tuyệt

Dấu chân ấy đã xa rồi biền biệt

Sao vẫn còn in đậm mảnh hồn con?

Thứ Ba, 11 tháng 1, 2022

 CÓ MÙA THU Ở LẠI



Có một màu xanh trong mắt ai

Cho ta da diết những đêm dài

Màu xanh hoa cỏ hay xanh biếc

Của những ngày vui áo lụa bay.


Có một mùa hoa cỏ say

Bên em như biển rộng sông dài

Mây trắng bay như lòng ai trắng

Những nụ hồng tươi, ai tặng ai?


Có một ngày vui trong mắt ai

Một ngày không nghĩ đến chia tay

Ngày vui sương khói qua như mộng

Những nẽo phù sa ai có hay?


Có một mùa Thu trong mắt em

Mây bay vương cửa sổ êm đềm

Em đi để lại mùa sương khói

Một mảnh thiên đường chợt bỏ quên!


 CỔNG CHÙA KHÉP LẠI


Tôi về đây khi giữa mùa giông bão

Cổng chùa xưa đã khép tự bao giờ

Con nhện xám đu mình qua song cửa

Chờ chiều về nghe vọng tiếng chuông ngân.


Sư còn giảng những bài kinh năm cũ

Hay đã trở về cố quận của trăm năm?

Bài Bát Nhã sẽ buồn như năm tháng

Cõi Sắc - Không cũng tẻ nhạt vô cùng.


Tôi tiễn biệt những âm ba hình tướng

Trở về nơi thinh lặng của chơn tâm

Chìm giữa cõi vô ngôn trong hoài niệm

Thấy ba đào là mộng huyễn trùng khơi.


Chỉ còn lại chút hình hài xưa cũ

Là mái đầu đã điểm tuyết phơi sương

Là tình yêu, dẫu tim đã mỏi mòn

Là thiền kệ trên độc hài sơ Tổ.


Rồi thoát chốc tôi hóa thành sương khói

Khi một mình đối diện với Vô Môn

Tôi bay đi chợt thấy những con đường

Dẫn về nẽo Vô Thường và Tịch Lặng.


 CÔ PHONG QUÁN


Bia đã ướp, bạn hiền chưa thấy tới

Rượu đã nồng, không thấy bóng giai nhân

Thuyền viễn xứ một chiều không bến đổ

Ngọn gió nào ru mãi điệu cô phong!

 CUỐI MÙA CHÂN NHƯ


Em đi gót nhẹ cuối mùa

Lá sa kê rụng, chuông chùa ngân nga

Nắng vàng theo bước phù hoa

Hư không đọng lại một tòa Chân như.


Câu kinh nửa thực nửa hư

Thiền sư tĩnh tọa trầm tư cội nguồn

Bất ngờ lá rụng bên đường

Gót sen thanh thoát, mùi hương ngọt ngào.


Tiếng ru bằng giọng ca dao

Bằng câu kinh sớm ngọt ngào từ bi

Đường đời đôi ngã chia ly

Trăm năm như một chút gì thoáng qua.


Xin em nắm đất chốn xa

Đêm nghe tiếng dế, sơn hà quạnh hiu

Cỏ hoa làm bạn sớm chiều

Cơn mưa làm bạn tiêu diêu cõi sầu.

 CHÀO MỘT NGƯỜI CHƯA QUEN



Chào ai đứng giữa ngả ba

Chào ai đứng giữa sương sa mịt mờ

Chào ai đứng giữa vần thơ

Chào ai đứng giữa dại khờ dấu yêu.


Chào ai giữa một buổi chiều

Mà sao lá cứ rụng nhiều trước sân

Vẫy tay phố xa thật gần

Bước đi lòng bỗng bâng khuâng một đời.


Chào ai suốt một cuộc chơi

Ôm nhau quấn quít không vơi nỗi buồn

Chào ai lá rụng thềm sương

Lòng ta khép lại, vô thường hiện ra.

Thứ Hai, 10 tháng 1, 2022

 CHỦ NHẬT HỒNG



Chủ nhật  hồng

Cô gái chưa chồng 

Ngồi đợi người yêu.


Chủ nhật buồn thiu

Anh chàng độc thân

Lang thang xuống phố.


Chủ nhật tím

Cô bé thắt bím

Đi lễ nhà thờ.


Chủ nhật xanh

Mắt ai long lanh

Đọc dòng lưu bút.


Chủ nhật buồn một chút

Không có bạn bè

Ôm đàn guitare

Nghêu ngao ca hát.


Chủ nhật thơm ngát

Hương tóc em bay

Có đôi bờ vai

Gánh tình xuống phố.

 CÔ ĐƠN


Tôi chìm giữa cõi nhân gian

buồn lên một chút, bàng hoàng trăm năm

tôi chìm giữa một đêm rằm

nằm nghe trăng sáng xa xăm kiếp người.

*

Tôi chìm giữa một nụ cười 

thấy răng em trắng, thấy người trong veo

tôi chìm, tôi nổi, tôi neo

tôi mang kiếp rắn, tôi đeo kiếp chồn.

*

Tôi là hoa dại bên đường, 

là sương buổi sớm, là hương buổi chiều, 

là con bướm trắng bay theo

áo em vàng giữa lưng đèo nắng trong.

*

Tôi tràn ra giữa mênh mông

tôi cô đơn giữa...bóng hồng lung linh!

 CHÉN LY BÔI


Ly rượu đắng, mềm lòng người viễn xứ

Cũng như em mềm mỏng giữa đời tôi

Trên tất cả, tôi yêu điều cay nghiệt

Chỉ vì tôi trót cạn chén ly bôi...

Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2022

 CHIỀU BỖNG NHỚ


Chiều nay mưa về trên phố

Mưa giăng tím tuổi học trò

Bàn tay ai chờ hò hẹn

Mưa chiều len lén nhớ thương.


Chiều nay trời bỗng đầy sương

Ta về trên căn gác nhỏ

Nhớ em ngoan hiền như thỏ

Tóc dài ai đó ngóng trông.


Chiều nay phố là dòng sông

Vòng xe qua rồi bỗng nhớ

Nhà em hoa vàng mấy độ

Em còn hong tóc bên song?


Chiều nay có nhớ ai không?

Mà lòng ta buồn da diết

Xin em một lần - mắt biếc

Tay tròn cuộn gió đón hương.

 CHƠI


Cà phê, sáng nắng chiều mưa

Ta ngồi chơi với ngày xưa một mình

Nói gì em cũng lặng thinh

Thôi thì không nói, là tình đôi ta.


 CHIÊM BAO CỰC LẠC


Chiêm bao thấy mình vào cõi nhớ

Bỏ quên đời trần trụi một cơn đau

Ta ôm lấy nửa vầng trăng giá lạnh 

Nửa bên kia xin gửi lại trần gian.


Hớp một ngụm mây trời bay phiêu lãng

Cũng đã thèm cơn khát bóng giai nhân 

Trong thiền định ta chiêm bao Cực Lạc

Ngữa tay ra chợt rơi xuống luân hồi.


Thôi không nói mộng liêu trai thêm nữa

Cõi tử sanh vốn dĩ đã vô cùng

Thêm một kiếp ta cũng là bướm trắng

Vội vàng chi khép lại mộng Trang Châu!


Và cũng thế, thôi xin đời mở cửa

Giấc mơ hoa phủ kín cõi Niết Bàn

Ta sám hối trong muôn vàn nhang khói

Hồng danh nào tịnh hóa cõi vô ngôn?

                                  

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2022



 CÒN NỢ GÌ NHAU


Đã lâu rồi ta không nợ gì nhau, em nhỉ! 

Khi cuộc đời bỗng chốc hóa trăng sao

Một buổi chiều trái mồng tơi tím đỏ

Vạt nắng nào cũng vội vã hôn mây.


Ta thấy mình mênh mông như cánh bướm 

Bay bên đời qua giấc mộng Trang Châu

Trong thoáng chốc em chỉ là kỷ niệm

Và ta là trang giấy vẽ đơn côi


Xin em hãy trở về trong ký ức

Giấu tình sầu như giấu giấc mơ phai

Ta từ giả những ngày xưa mắt biếc

Bàn tay gầy không đủ níu mây bay.


Ta một cõi và em riêng một cõi

Giữa ta-em là khoảng lặng muôn trùng

Không ai biết đời chia nhau mối nợ

Nợ gì nhau khi chẳng thể tương phùng?

 


Nhạc sĩ Thụy Mẫn phổ nhạc, xin nghe tại https://www.facebook.com/100015537758936/videos/588056852648523/

 CÀ PHÊ


Sóng sánh giọt đen

Em buồn, vai trắng

Cà phê giọt đắng

Môi em ngọt ngào

Tỉnh giấc chiêm bao

Sầu như cỏ dại

Mùa xưa trở lại

Không thấy em về...


Thứ Ba, 4 tháng 1, 2022

BAY ĐI BÓNG NHỎ


Thả bóng bay về trời

Em thả đi phiền não

Em thả đi giông bão

Trả đời lại niềm vui.


Thả bóng bay về nơi

Hư không cõi tịch lặng

Em thả đi gánh nặng 

Của cuộc đời tối tăm.


Em còn lại ánh trăng 

Đêm nguyệt cầm tắt nến

Vẫn thấy tràn ánh sáng

Của một cõi yên bình.


Thả đi, hãy thả đi

Những muộn phiền chất ngất

Em quay về mảnh đất

Thấy sen nở gót chân!

     

 Nghe phổ nhạc BAY ĐI BÓNG NHỎ  tại:

  https://www.youtube.com/watch?v=zyHveUIAmQY 

 BẮT GẶP




Chợt điệu đàng trong phút giây phiêu lãng

Sao già rồi cứ ngỡ tuổi đôi mươi?

Xúng xính mắt môi, soi gương rồi chợt khóc

Nếp nhăn nào thiêu đốt trái tim côi!


Tôi yêu mãi những vết sầu kỷ niệm

Lưu bút học trò làm kinh Thánh đêm đêm

Tôi yêu lại tà áo dài tha thướt

Mà ngày xưa em, đứng đón bên thềm.


Sao mình bỗng ngu ngơ, khù khờ trẻ nít

Yêu con diều mùa gió chướng đứt dây

Yêu con dế như ngày xưa, trốn mẹ

Chạy ra đồng mơn trớn tuổi thơ bay.


Rồi chôn cất, giấu tình sầu kỷ niệm

Giả vờ như chưa vỡ trái tim đau

Giữa cơn mưa tôi trần truồng tắm bụi

Ôm em thì thầm tóc ướt, mắt se cay…


Tôi đón lấy mùa về như chiếc lá 

Treo trên cành đùa giỡn gió Thu sang

Không hề biết ngày mai rồi sẽ chết

Chỉ buông mình như một thoáng mênh mang.


Khi trở về rừng rú đã tan hoang

Tôi đứng khóc theo mùa màng cây trái

Trời đất cằn khô ai oằn mình chịu tội

Giọt máu nào không đủ tưới xanh rêu?


Người không biết và sẽ không bao giờ biết…

Ngày mai này mình sẽ trở về đâu

Tuổi thơ ơi, xin một lần tạ tội

Xin cúi đầu hứng lấy cuộc bể dâu!    

  

 BẾN LẠ

           

Sông một bờ

thuyền một bến

trăng một cõi vô ưu

Người về qua cõi phù du

luân hồi - sanh tử - ngục tù thoát chưa?

cả đời tương muối rau dưa

thuyền còn hai bến cũng chưa qua bờ.

Tâm kinh “Yết đế...” vu vơ

bến trong, bến đục 

kẻ khờ 

ngộ Tâm!


 BẠC  ĐẦU                                          

 

Cà phê đắng, thuốc thơm dăm ba điếu

Rít một hơi ta gọi bạn tâm giao

Nhắc lại thuở hàn vi ta múa kiếm

Thương đường gươm chưa dứt, đã bạc đầu.

BỐN MÙA HOANG VU                                                                                                                          

Ngày ở cốc

Tối ở chùa

Ban trưa ngủ giữa bốn mùa hoang vu.

Khi thì mặc áo nhà tu

Khi thì xuống phố

Vi vu cuộc đời.

Khi thì thong thả rong chơi

Khi thì bơi giữa mù khơi luân hồi.

*

Quán Âm thường trụ biển khơi

Ta xin thường trụ giữa đời rong rêu

Tăng đoàn hóa độ, cầu siêu

Ta xin hóa đá một chiều biên cương.

Đêm về ôm gối Vô thường

Sáng ra mới biết còn thương... một Người!