DẤU CHÂN CHA
Dẫu thời gian có bào mòn tất cả
Nhưng dấu chân cha vẫn nguyên vẹn nơi con
Dấu chân cha qua ruộng qua đồng
Qua những con sông nước ròng, nước lớn
Dấu chân cha qua con đường làng
Dẫm lên cỏ dại
Dù chông gai co làm chân rướm máu
Nhưng cha vẫn về mang tấm áo cho con.
*
Dấu chân cha hay là một dấu son
In hoài niêm lên hồn con mới lớn
In nhọc nhằn trên trang sách hồng năm tháng
In bao nhiêu mơ ước tuổi thiên thần
*
Con lớn không rồi
Dấu chân vẫn bao dung
Ngày lặng lẽ, đêm âm thầm gõ nhịp
Cha cho con ngày dài tháng rộng
Cha cho con những mơ ước hồn nhiên
Để dấu chân cha thêm nỗi muộn phiền
Những vất vả vì con theo ngày tháng...
*
Dấu chân cha trời chiều bãng lãng
Ráng chiều về mây xuống thấp chờ ai
Cha ra đi như một cuộc bi ai
Con thảng thốt khi hình hài tắt lịm
Cha trở về quê xưa
Khi hoàng hôn tím ngắt
Dấu chân cha
Lại qua ruộng qua đồng
Khi trở về nhà mang tấm áo mùa Đông
Mang theo cả một dòng sông nước lớn
*
Dấu chân cha...
Dấu chân cha...
Dẫu thời gian có bào mòn ký ức
Nhưng dấu chân cha vẫn nguyên vẹn hình hài
Dấu chân cha đưa con đến tương lai
Đưa con đến ngày mai diễm tuyệt
Dấu chân ấy đã xa rồi biền biệt
Sao vẫn còn in đậm mảnh hồn con?