Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Gửi Mẹ của con


(Nhân 49 ngày con mất Mẹ)

Mẹ - Má của con. Chúng con không quen gọi Mẹ, chỉ gọi Má thôi. Ngày sinh nhật mà lần đầu tiên tụi con tưởng nhớ sẽ tổ chức làm cho Má ở quán Cà phê Sân vườn cũng là ngày Chung thất của Má. Ngày 20 tháng 10 năm 2012 – ngày Phụ nữ Việt Nam.
Má có biết không, 50 ngày Má đã mất mà con tưởng như mới đây. Dù 50 ngày thương nhớ qua đi yên ắng, nhưng hôm nay đến chùa lại nghe thầy Trụ trì chùa Liên Hoa (Q8) tiếp tục đọc tên cầu siêu cho Má: Nguyễn Thị A, 68 tuổi, pháp danh Diệu Hiếu, tạ thế ngày 19 tháng 7 năm Nhâm Thìn… lòng con nặng xuống, tim thắt nghẹn và cuối cùng là vỡ òa những tiếng khóc nghẹn ngào, tức tưởi. Đau lắm Má ơi, thương Má suốt 49 ngày qua con cố gắng đến chùa để lạy sám hối cho Má. Khi nghe Thầy đọc tên cầu siêu cho Má là con chí tâm niệm Phật A Di Đà để mong cho Má của con được siêu thoát nhẹ nhàng. Khi đến ngày thứ 50 nhưng Thầy vẫn còn đọc tên khiến lòng con không sao cầm được nước mắt. Hết thời kinh con tìm đến cảm ơn Thầy và nghe lời Thầy dạy hãy cầu nguyện cho Mẹ sau mỗi buổi tụng kinh.
Má ơi! Hãy tha thứ cho những đứa con lầm lạc, vô tâm nha Má. Vì nghèo, dở và cũng là bất hiếu nên tụi con không chạy chữa tận tình cho Má đợt bệnh lần thứ 3 này. Nhớ lại câu nói của người lớn: “Mất Mẹ rồi không sao tìm lại được đâu! ” mà làm cho con ân hận quá Má ơi. Bây giờ thấm thía câu nói này thì đã quá muộn rồi. Là chúng con đã mất Mẹ vĩnh viễn rồi và chúng con cũng đã mồ côi thật sự rồi, Má ơi!
Cuộc đời Má sao lắm đau thương. Nhà nghèo, con 5 đứa khổ cực. Ba tụi con hồi nhỏ mồ côi, nay lại mất sớm để cho Má gánh nặng cuộc đời khi tuổi đời mới có 43. Nhờ Ông Bà Ngoại, Cô và các Dì giúp đỡ, nhưng bên ngoại lại gặp khó khăn kể từ khi bà Ngoại mất vào năm 1972. Má từng là cô thợ uốn tóc, không quen tay lấm chân bùn nhưng vì 5 đứa con đang đói cơm khát sữa mà phải bỏ nghề, mướn đất ruộng gần nhà để trồng rau muống và cắt bán nuôi con. Không đủ sống, Má quay sang bán gạo. Con nhớ Má phải ôm từng bao gạo vài chục ký leo lên tới lầu 2, lầu 3 bán hoặc đổi bo bo lúa mì rồi đem ra Chợ Lớn bán lại. Sau đó lại tới nghề lựa lông vịt, lông gà rất dơ và bụi bặm… Vượt qua nghèo khổ chúng con lớn khôn, những tưởng cuộc đời Má sẽ được an nhàn. Nào ngờ những căn đại bệnh ập đến cho Má. Vừa thoát nghèo là Má lên bàn phẫu thuật khối u nặng gần 1 ký vào năm 1993. Ra viện Má ăn cơm chan nước mắm Phú Quốc nguyên chất- của anh Minh, rể Má đi công tác mua về tặng Má-mà Má khen hoài trong những năm về sau. Mổ về, mà hàng xóm cứ nói bệnh này chỉ sống được vài năm. Con nín thở theo dõi, lo lắng cho đến khi bệnh tình của Má bị lãng quên bên các cháu nội ngoại an vui. Nhưng đến năm 2007 thì tin dữ lại đến nhà ta, Má bị bướu não…
Lần mổ này thì Má đã có các cháu nội –ngoại đủ lớn để thăm viếng Má. Đem lại không khí ồn ào vui tươi cho Bà Ngoại, Bà Nội nhưng lại không đủ sức giúp Bà vượt qua tai biến của cuộc mổ. Sau khi mổ được ra phòng đúng 12 giờ thì chỉ có duy nhất một mình con chứng kiến 2 lần động kinh của Má. Mắt Má nhắm nghiền, răng nghiến lại, người co giật mạnh. Má cắn gãy 2 cái răng, máu chảy tràn ra miệng. Bác sĩ cứu được nhưng Má bị hôn mê suốt 10 ngày. Lúc đó Má có biết người con như đã chết, suýt chút nữa là con cũng thành phế nhân như Má.
Rồi cuộc sống cũng trôi qua theo bệnh tình của Má. Má lại mang chở nặng trên người cùng lúc nhiều thứ bệnh: huyết áp, tiểu đường, yếu cơ, suy giảm trí nhớ. Thuốc men thì không được phép bỏ ngày nào, đi đứng lại khó khăn, tâm trí thì suy giảm… nhưng lúc này con lại bệnh quá nên không thường xuyên cận kề, tâm sự, chăm sóc cho Má. Qua bệnh tình, con biết mình đã mất đi một người Mẹ để tâm sự là lúc này đây! Và Má của con cũng không còn đủ trí khôn để nói cho con biết bệnh trong người của Má như những lần trước… cho đến khi bác sĩ phát hiện Má bị sạn thận, mà sạn lại quá to thì linh tính cho con biết là chắc chị em con sẽ không giữ được mạng sống của Má nữa rồi.
Tụi con quyết định không mổ sạn cho Má vì sợ biến chứng sau mổ, nhưng khi cuối cùng mổ cho Má thì Má lại vĩnh viễn ra đi. Má ơi con ân hận lắm, con tự trách mình hoài là sao không chịu mổ sớm cho Má. Nhưng Má hãy tha thứ cho tụi con là nếu mổ sớm thì tụi con đã mồ côi sớm. Và tụi con đã kéo dài thêm được gần 2 năm để có Má gần gũi thêm tụi con-để tụi con không phải mất cả Cha lẫn Mẹ như hiện nay, buồn tủi lắm Má ơi.
Má hãy thương mà tha thứ cho tụi con nhiều, nhất là đứa con gái lớn bất hiếu của Má! Con khóc quá nhiều nhưng cũng không sao bù đắp lại lỗi lầm của con. Chỉ mong Má nhận lấy những phần công đức mà con cố gắng làm để cầu mong cho Má được hưởng trọn phần tốt đẹp ở kiếp sau. Kiếp này Má đã khổ vì các con và thân bệnh quá nhiều rồi, mong Má được tốt đẹp ở kiếp sau nha Má.
Con gái của Má.
                                                                       Diệu Thuận – Vắn Ngọc Dung


“Hỡi những ai còn Mẹ, hãy tận hưởng những giây phút quý báu bên Mẹ của mình!”

0 Nhận xét:

Đăng nhận xét

Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]

<< Trang chủ