Cha tôi
Cha tôi mất
cách nay tròn 8 năm. Đám tang cha, tôi không khóc. Có lẽ vì không có thời gian
để khóc và nhất là chưa cảm nhận được sự trống vắng khi khi không có cha. Nhưng
ba ngày sau, khi tôi chạy xe dưới cơn mưa phùn lất phất để đi mua chim về phóng
sanh cầu siêu cho cha thì bỗng dưng nhưng giọt nước mắt tuôn trào.
Cơn mưa
phùn của những ngày Sài Gòn giáp Tết bỗng giá buốt lạ, nhắc tôi nhớ về hình ảnh
cha vác cuốc, băng ngang qua cánh đồng lúc còn trơ gốc rạ sau mùa gặt. Một cánh
đồng nhỏ của vùng hạ tỉnh Long An chỉ biết hai mùa mưa nắng sao giữ trong tôi
quá nhiều kỷ niệm đáng yêu. Tôi nhớ mỗi lần từ Sài Gòn về thăm cha, tôi hay
đứng trước cửa và ngóng chờ cha vác cuốc trở về nhà buổi chiều dưới cơn mưa lất
phất. Cứ mỗi lần tôi về nhà là ông tát đìa bắt cá nấu cháo. Ông ở một mình
trong căn nhà lá ven con sông nhỏ nên rất vui mỗi khi có con cháu về thăm…
Hồi tôi còn
bé, chiến tranh loạn lạc, ông lên Sài Gòn làm thợ mộc. Mỗi tháng đôi lần ông về
thăm nhà. Cứ mỗi lần thấy bộ đồ bà ba trắng thấp thoáng sau lũy tre làng, tôi
nhận ra ông ngay vì lỉnh kỉnh những đồ nghề thợ mộc ông quảy trên vai mỗi lần
về nhà.
Rồi gia
đình di tản lên Sài Gòn năm 1965, ông lại tiếp tục với nghề thợ mộc. Những buổi
sớm tinh mơ ông quảy những chiếc cưa, bào đục trên vai đi làm. Chiều sụp tối
ông mới về đến nhà. Cơm nước xong, ông hay nằm sấp kêu anh em tôi đến đấm lưng
vì suốt cả ngày gò lưng trên những khúc gỗ nên ông bị chứng đau lưng mãn tính.
Chiến tranh
lan rộng, mùa Xuân năm 1968, tôi cùng ông đang đứng trước nhà để lắng nghe
những loạt đạn bất ngờ nổ từ phía xa thì bỗng dưng… “rắc… rắc…”, một viên đạn
lạc bắn gãy cột tre trước nhà, Ông vừa kịp kéo tôi đi thì viên đạn ấy cũng vừa
kịp sượt ngang qua làn da ngực của tôi, gây ra một vết trầy nhẹ ngay dưới bẹ
sườn. Cái kéo tay đúng lúc của cha đã giúp tôi thoát chết trong gang tấc.
Những kỷ
niệm giữa cha và tôi nhiều lắm. Ngày 29/04/1975, hai cha con từ vùng Quận 8
cùng một số hàng xóm lánh nạn trên những chiếc bè ghe nhỏ chạy theo hướng Nhà
Bè, Cần Giuộc. Ghe lênh đênh trên sông thì những loạt đạn nổ vang bay xé gió
trên đầu chúng tôi. Đó là thời điểm cái chết chỉ cách hai cha con trong gang
tấc. Nhưng lạ thay, khi có cha bên cạnh, tôi bỗng cảm thấy yên tâm lạ thường
như có sự chở che mầu nhiệm của ơn trên.
Sau ngày
giải phóng, hai cha con chúng tôi hay rong ruổi trên chiếc ghe nhỏ vào khu rừng
Bà Tàng, Đình Ông để đốn củi. Lần ấy ghe
chở củi nhiều, sóng to, gió lớn. Chiếc xuồng nhỏ bị gió cuốn đâm thẳng vào
chiếc xà lan. Tôi cầm chiếc dầm ngồi ngay trước mũi, thấy mình sắp bị hất văng
xuống sông. Lạ thay, cha tôi điều khiển chiếc xuồng lách qua mũi xà lan một
cách nhẹ nhàng…
Cuộc sống
lại tiếp tục chồng chất những khó khăn. Ông từ giã mảnh đất ngoại ô Sài Gòn,
trở về quê hương vùng hạ Long An để sớm hôm cày sâu cuốc bẵm. Chúng tôi vì
chuyện học hành phải ở lại thành phố và thỉnh thoảng về quê thăm cha. Lòng mình
se thắt lại khi thấy cha tuổi già sức yếu, ngày ngày phải bám trên đồng ruộng
để kiếm cháo rau đắp đổi qua ngày…
Kể sao cho
hết những kỷ niệm giữa hai cha con. Cha mất đi ở cái tuổi bát tuần thì cũng coi
như tuổi trời đã như ý. Duy chỉ có điều cơn bệnh cuối đời hành hạ cha quá dữ
dội. Riêng về phần tôi thì có lỗi rất nhiều vì không có mặt ở bên cha thường
xuyên để chăm sóc ông trong cơn bạo bệnh. Ngay cả khi ông tắt thở qua đời, hai
anh em trai chúng tôi cũng trở về quá muộn màng để được nắm lấy bàn tay chai
cứng của cha mà nói lời từ biệt… Năm nay là ngày giỗ lần thứ 8 của cha. Đứa con
trai Út xin ghi lại vài dòng để nhớ về người cha yêu dấu và tạ lỗi cùng cha khi
chữ Hiếu chưa tròn.
Phan Cát Tường
(Bài viết đã đăng trên Hương Thiền số
1-2009)



0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ