Vu Lan hoa hồng trắng
Mùa Vu Lan
năm nay, tôi đã trở thành một đứa trẻ mồ côi! Dù ở tuổi 53, nhưng tôi vẫn cảm
nhận rõ ràng tâm trạng của một người con mất mẹ. Mẹ tôi đã đi xa thực sự rồi.
Ngày mẹ mất, tôi không kịp khóc. Nhưng thỉnh thoảng tôi nuốt ngược vào bên
trong những giọt lệ của một người con thơ khi bên mình bóng mẹ đã khuất sau dãy
núi lam chiều.
Tôi nhớ cái
bóng của mẹ. Ngày đầu tiên đi học, dù trường rất gần nhà nhưng sau khi nắm tay
tôi đến tận cửa lớp, mẹ vẫn hỏi: “Học xong con tự về nhà được không?”. Tôi gật
đầu: “Dạ được, mẹ!”.
Thế mà khi
tan trường về khi vừa ra khỏi cổng trường tôi đã thấy cái bóng của mẹ đứng trên
chiếc cầu cao lêu nghêu phía cuối con đường. Hôm ấy mây đen vần vũ, gió thổi
mạnh từng hồi. Sau lưng mẹ là một vầng mây đen nghịt. Bóng mẹ hòa lẫn vào mây,
vào gió. Mẹ hiện ra như một thiên thần làm lòng tôi ấm lại dù cơn mưa bắt đầu
nặng hạt.
Không phải
chỉ ngày đi học đầu tiên, mà trong suốt cuộc đời tôi, lúc nào mẹ cũng hiện ra
đúng lúc, đúng chỗ để cho tôi bám vào bàn tay nóng hổi của người mà đứng lên
vươn vai cùng cuộc sống.
Mẹ hiểu tôi
hơn cả tôi, hơn cả mọi người. Mẹ chịu đựng tôi hơn cả tôi, hơn cả mọi người. Mẹ
thương tôi hơn cả tôi, hơn cả mọi người…
Những đôi
quang gánh ngày xưa mẹ mẹ gánh tôi một đầu, đầu kia là trái bí, lọn rau bây giờ
đã trở thành kỷ niệm thiêng liêng. Những chuyến xe ngựa chở hai mẹ con chạy bon
bon trên con đường làng đá đỏ bụi mù giờ là nỗi nhớ mênh mông.
Thời chiến
tranh, những lần chạy loạn dưới mưa bom, lửa đạn tôi luôn luôn nghe được tiếng
chân mẹ phía sau lưng mình. Tiếng chân mẹ nhẹ như gió thoảng mây bay nhưng đủ
sức mạnh để dìu tôi qua vùng lửa đạn hiểm nguy.
Hôm nay,
tôi xa mẹ đúng 49 ngày rồi. Theo quan niệm Phật giáo thì ngày mai mẹ mới thực
sự về cõi vĩnh hằng. Tôi vẫn cảm nhận 49 ngày vừa qua mẹ vẫn còn lẩn quẩn trong
nhà, bên con bên cháu. Đêm về tôi vẫn còn nghe hơi thở trầm trầm của mẹ. Nửa
khuya thỉnh thoảng tôi vẫn cảm nhận được tiếng bước chân người nhè nhẹ đâu đây.
Mẹ ơi, con
chỉ mong mẹ được thác sanh về cõi trọn lành. Tấm thân mẹ đã quá mỏi mòn vì hy
sinh cho chồng con, quá đau khổ ở trần gian vì tật bệnh dài ngày nên xin ơn
trên đừng để mẹ phải đau khổ thêm ở một cõi chúng sanh nào nửa, dù chỉ một phút
giây ngắn ngủi.
Con tin
tưởng rằng mẹ đã sống ở cõi Ta Bà bằng chất liệu tình thương thì khi xả bỏ báo
thân này mẹ cũng sẽ được an nghỉ ở một nơi mà tình thương là chất liệu chính để
nuôi dưỡng và mang lại hạnh phúc cho mọi người.
Phan Cát Tường



0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ