Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Vòng Tay Mẹ

     
   


Những cơn mưa cuối tháng Sáu tuy có nặng hạt nhưng cũng không làm chậm lại bước chân của những bà Mẹ quê đang tất bật công chuyện đồng áng, chuyện học hành, thi cử của con cái. Người Mẹ gắn liền với sự lo toan. Ví như cánh tay Mẹ dài như dãy Trường Sơn cũng không đủ để ôm nổi lo toan chuyện đời của Mẹ.
Vì lẽ đó mà tự ngàn xưa, loài người đã có tục thờ Mẫu. Mẫu chính là Mẹ. Kinh Dịch, bộ kinh có cách nay gần 2.800 năm đã đưa người Mẹ vào vị trí thứ hai trong 64 quẻ của kinh. Vị trí thứ nhất là quẻ Càn (Trời-Cha), vị trí thứ hai là quẻ Khôn (Đất-Mẹ). Nếu như tượng quẻ Càn là toàn hào dương với 6 vạch liền, thì tượng quẻ Khôn chỉ toàn hào âm với 6 vạch đứt đôi. Mẹ phải phân đôi thân mình để cho ra đời sự sống mới. Mẹ phải phân chia tâm hồn mình ra để lo toan chuyện trong ngoài. Chính vì thế Mẹ không còn nguyên vẹn hình hài lẫn tâm trí. Mẹ trở thành biểu tượng của sự hy sinh.
Kinh Phật đã mượn hình ảnh Mẹ Quán Thế Âm bồng trên tay hài nhi để diễn tả đức tính Từ Bi. Phật giáo xem trọng đức Từ Bi nên luôn thờ phụng Bồ Tát Quán Thế Âm và luôn đặt Ngài trước sân chùa. Phật còn nói về Mẹ ở kinh Vu Lan Bồn, trong đó Phật dạy A-Nan cách phân biệt xương khô của đàn ông, đàn bà:
      “Đàn ông xương trắng nặng oằn
      Đàn bà xương nhẹ, đen thâm dễ nhìn.
      Ngươi có biết cớ chi đen nhẹ?
      Bởi đàn bà sanh đẻ mà ra
      Sanh con ba đấu huyết ra
      Tám hộc, bốn đấu sữa hòa nuôi con...”
Đó là một trong những đoạn kinh văn hay nhất dạy về Nhân thừa làm xúc động lòng người. Bao nhiêu thứ triết lý cao thâm để diễn tả những tinh hoa của loài người cũng không bằng một bài học vỡ lòng về sự hy sinh của Mẹ. Vì thế, hiếu thảo với Mẹ phải là điều kiện hàng đầu để xác nhận về phẩm cách một con người.
Phan Cát Tường


0 Nhận xét:

Đăng nhận xét

Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]

<< Trang chủ