Bắt gặp
Chợt điệu đàng trong phút giây phiêu lãng
Sao già rồi cứ ngỡ tuổi đôi mươi?
Xúng xính mắt môi, soi gương rồi chợt khóc
Nếp nhăn nào thiêu đốt trái tim côi!
Tôi yêu mãi những vết sầu kỷ niệm
Lưu bút học trò làm kinh Thánh đêm đêm
Tôi yêu lại tà áo dài tha thướt
Mà ngày xưa em, đứng đón bên thềm.
Sao mình bỗng ngu ngơ, khù khờ trẻ nít
Yêu con diều mùa gió chướng đứt dây
Yêu con dế như ngày xưa, trốn mẹ
Chạy ra đồng mơn trớn tuổi thơ bay.
Rồi chôn cất, giấu tình sầu kỷ niệm
Giả vờ như chưa vỡ trái tim đau
Giữa cơn mưa tôi trần truồng tắm bụi
Ôm em thì thầm tóc ướt, mắt se cay…
Tôi đón lấy mùa về như chiếc lá
Treo trên cành đùa giỡn gió Thu sang
Không hề biết ngày mai rồi sẽ chết
Chỉ buông mình như một thoáng mênh mang.
Khi trở về rừng rú đã tan hoang
Tôi đứng khóc theo mùa màng cây trái
Trời đất cằn khô ai oằn mình chịu tội
Giọt máu nào không đủ tưới xanh rêu?
Người không biết và sẽ không bao giờ biết…
Ngày mai này mình sẽ trở về đâu
Tuổi thơ ơi, xin một lần tạ tội
Xin cúi đầu hứng lấy cuộc bể dâu!


0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ