Thứ Ba, 6 tháng 10, 2020

Hãy cứ là tình nhân, em nhé! (truyện ngắn)    

                                                                                                                                                  


 1.

Tôi đến thăm nàng vào một ngày căng thẳng của Sài Gòn trong mùa đại dịch Corona. Dù lý trí biết rằng có lệnh hạn chế tối đa việc ra đường để tránh lây lan loài virus đáng sợ kia, nhưng trái tim tôi cũng có lý lẻ riêng của nó: Nào là hôm nay ngày Một tháng Tư, giỗ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nếu đến nhà nàng chơi thì tôi có thể cầm cây đàn guitare thùng và hát vài câu nhạc Trịnh vu vơ để gọi là kỷ niệm cuộc tình 10 năm chưa có đoạn kết giữa tôi và nàng. Rồi nào là đến thăm nàng vào những ngày “nguy hiểm” như thế này thì hy vọng con tim nàng cũng có chút rộn rã, chứ không thôi cái biệt danh “ice lady” mà bạn bè đặt cho kể từ khi nàng tuổi quá 30, đang trở thành hiện thực!

Thế là tôi mạnh mẽ đưa ngón tay trỏ lên bấm nút chuông điện nhà nàng. Không ai ra mở cửa. Nhưng điện thoại trong túi áo tôi rung nhẹ. Nàng nhắn tin: “Đợi em tí, đang thử áo  dạ hội!”. Trời đất! Tôi nghĩ thầm, mùa này mọi người đang lo tím tái ruột gan vì mấy con Corona, hội hè đình đám đều  tạm ngưng, sao nàng lại còn cái thú thử áo đi dạ hội!

Thế nhưng, nàng không cho tôi đợi lâu. Cánh cổng sắt mở hờ, vừa đủ cho tôi dắt cái xe Honda đời 67 cổ lổ xỉ vào, rồi khép lại ngay, có lẻ nàng cũng sợ hàng xóm dòm ngó chăng?

Cửa phòng khách mở, tôi thừa biết mình phải ngồi cái ghế nào trong bộ salon, lấy cái ly màu nào, rồi tự rót nước ra mà uống... Hơn 10 năm rồi, sao lại không thuộc bài học vỡ lòng ấy nhỉ!

Và câu hỏi đầu tiên của tôi mỗi khi gặp nhau cũng được nàng lập trình:

- Ba mẹ em dưới quê khỏe không? Ông già còn đi sinh hoạt hội Cựu Chiến Binh của tỉnh chứ?

Và đó có vẻ như là câu hỏi của một công án Thiền tông, vì nó luôn luôn nhận được sự im lặng từ phía người được hỏi. Khi tôi ví nó là một câu thoại đầu Thiền thì nàng cười phá lên:

- Thì ra anh cũng biết chút đỉnh về Thiền hả, sao không lên núi tu luôn đi?

Tôi kể nàng nghe một giai thoại Thiền:

“Có chàng thanh niên nọ biết chút đỉnh giáo pháp và mong muốn gặp Phật. Anh ấy từ giả mẹ già và lên núi tu, nhưng sư phụ trên núi bảo rằng: “Người hãy quay trở về nhà, gặp ai mang đôi dép ngược như thế này, người ấy chính là Phật!”. Anh thanh niên y lời thầy xuống núi, trở về nhà vào một đêm tối trời và gõ cửa. Bà mẹ nghe tiếng gõ quen thuộc, biết con mình về, mừng quá, bà xỏ đôi dép ngược ra mở cửa đón con... Anh thanh niên thấy mẹ mang dép ngược như lời mô tả của vị thầy trên núi, nên biết ý thầy, vội vàng quỳ xuống lạy mẹ như kính lễ một vị Phật!”.

Rồi câu kết bài pháp thoại cũng được nàng lập trìnhcho tôi:

- Phải biết, Phật pháp bất ly thế gian pháp. Tu đâu cho bằng tu nhà...

Nàng lắng nghe chăm chú những mẫu chuyện Thiền của tôi, thực sự thì nó cũng là mớ kiến thức rời rạc khi tôi đọc nào là Góp Nhặt Cát Đá, Vô Môn Quan hay Bích Nham Lục chẳng hạn... Nhưng rồi nàng lại có một câu so sánh muôn đời:

- Anh kể chuyện Thiền có duyên lắm, nhưng cũng còn kém hơn một người...

Ban đầu, tôi hơi bị sốc về nhận xét đó của nàng. Tôi kém hơn một người ư? Ai vậy? Không phải trong mắt nàng tôi luôn là nhân vật số 1 sao, vì đã từng làm gia sư, dạy kèm môn Toán cho nàng từ năm học lớp 10 bậc Trung học... Và nàng cũng suýt gọi tôi bằng “thầy”, nếu như năm đó ba tôi không nghe lời rủ rê của mấy ông cán bộ phường, đi kinh tế mới thì tôi đã ở lại Sài Gòn và thi đỗ vào Cao đẳng Sư phạm như đám bạn cùng lớp!

Nhưng rồi, câu so sánh “nhưng cũng còn kém hơn một người...” của nàng dần dà cũng đã trở thành một công án Thiền!

Hơn 10 năm nay, câu nói ấy được lặp đi lặp lại trung bình một tháng hai lần như hai thời kinh sám hối trong những ngày sóc vọng trong chùa. Trạng thái bực tức ban đầu của tôi chuyển dần thành trang thái “buồn buồn như nước ao Thu”, rồi chuyển thành trái thái bình thường. Và cho đến nay thì lần nào đến nhà nàng mà không nghe câu so sánh ấy thì lại thấy thiếu thiếu một cái gì đó!

Và mỗi khi nàng đưa ra cái “công án” đó thì tôi lại dọ dẫm đáp án:

- Em muốn nói đến thầy Thiện Ngộ bên chùa Từ Hạnh phải không?

Nàng lườm tôi:

- Anh như đi guốc trong bụng em. Anh vẫn hơn thầy ở cái một số tài vặt, biết cách “nịnh” bồ, đọc nhiều sách Thiền hơn thầy...

- Còn thua thầy ở điểm nào, tôi hỏi với vẻ hơi cáu gắt.

Nàng cười tỉnh queo:

- Em chưa thấy thầy giận ai bao giờ!

- Chỉ thế thôi sao? Vậy thì thầy Ngộ có khác chi phổng đá... Tôi kết và uống ngụm nước để dằn tự ái.

Mười năm nay rồi, chúng tôi quen nhau và thường trong mỗi lần gặp nhau thì bất đồng quan điểm về một nhân vật đặc biệt của nàng: thầy Thiện Ngộ!. Có lần tôi bực quá về sự so sánh của nàng, nói như điên:

- Vậy thì em về chùa Từ Hạnh tu với thầy Ngộ luôn đi, sống độc thân làm gì cho khổ sở thế?

Mỗi lần tôi cáu gắt lên như thế thì nàng chỉ im lặng. Không biết nàng im lặng đợi cho tôi nguôi cơn giận hay im lặng chỉ là một thủ thuật của những “ice lady” như nàng?

- Vì em còn yêu anh mà!

Và tôi chỉ đợi bấy nhiêu đó để có dịp dựa lưng sát ngực nàng, nắm lấy bàn tay mảnh khảnh, xanh xao của nàng và hôn nhẹ lên ngón... áp út. Và nàng cũng sẽ hỏi câu quen thuộc:

- Sao lại hôn ngón áp út, mà không hôn ngón... út, chẳng hạn?

Tôi lại giở bài sư phạmcủ rích:

- Áp út là ngón của sự nhẫn. Cưới nhau xong là vợ chồng phải đeo nhẫn nơi ngón áp út để dặn lòng phải nhẫn nhục để sống chung. Còn bây giờ muốn ngồi bên em thì phải “nhẫn” đến mười lần.

Nàng cười rủ rượi và đẩy mạnh tôi ra khỏi bộ ngực đang râm rang nóng hổi:

- Thôi, anh về đi, khuya rồi. Dạo này đi khuya bị dân phòng hỏi giấy tờ đó nhen!

Tôi vả vờ ngáp dài:

- Buồn ngủ quá, đêm nay ở lại đây ngủ với em nhé?

Nàng đứng phắc dậy, kẹp lại mái tóc đang buông xỏa rồi  lặp lại điệp khúc:

- Em quen ngủ một mình rồi, nằm chung với người lạ khó ngủ lắm, anh đi về đi...

Đó là những điệp khúc của chuyện tình 10 năm của tôi và nàng. Cứ mỗi lần như thế, tôi buồn bã đứng lên, dắt xe lọc cọc ra cổng. Thường thì nàng sẽ  ra trước, rồi quay  ngoắt lại nhìn chằm chằm vào mắt tôi hay sửa lại cái cổ áo sơ mi thường xuyên nhăn nhúm hoặc giắt lại cái cây bút trên túi áo cho ngay ngắn và nói vài câu tiếng Anh quen thuộc (có lẻ do thói quen giao tiếp trong công ty của nàng):

- See you again!

Nhưng đêm nay, nàng còn nói với theo:

- Anh ơi, nhớ đeo khẩu trang vào nhé! Mấy em Corona kinh dị lắm đó!

Tôi chợt nhớ ra là dịch Corona đang đến tuần cao điểm trong thành phố, nên đeo vội chiếc khẩu trang vào và phóng chiếc 67 đi về hướng ngoại thành. 

2.

Đường từ nhà nàng về khu nhà trọ của tôi luôn phải đi qua chùa Từ Hạnh. Tôi không thích lắm ngôi chùa này lắm, không phải vì chùa nghèo, thầy ít làm từ thiện hay ít tổ chức các khóa Bát Quan Trai, mà vì nàng! Nàng là Phật tử thuần thành của chùa Từ Hạnh. Sư phụ mà nàng quy y không ai khác hơn là thầy Thiện Ngộ, lớn hơn nàng độ 5-7 tuổi chi đó, nhưng trong thâm tâm nàng luôn coi thầy như “Phật sống”. Tất cả đời sống nàng: chuyện ăn chay, niệm Phật, đi chùa,... và cả chuyện lập gia đình của nàng đều “y giáo phụng hành” theo những lời khuyên bảo trong các buổi pháp thoại của vị thầy đáng kinh kia.

Tôi chạy ngang chùa, hơi khựng xe lại chút vì thấy cổng  chùa đèn sáng choang và vẳng ra từ sân có tiếng người khóc lóc thê thiết. Đó là tiếng khóc nghẹn ngào của một người phụ nữ đứng tuổi. Bà ta rên rỉ:

- Thầy ơi, cứu chồng con. Ông ấy chết rồi... Mà con không  thỉnh được một vị thầy nào đến hộ niệm cho ông ấy thanh thản ra đi.

Có tiếng thầy Ngộ:

- Thầy bổn sư ông nhà chị đâu, trước đây ông ấy có nói là đã qui y và thọ giới với một vị thầy bên chùa nào đó?

Tiếng khóc của người đàn bà ngày càng lớn hơn nữa:

- Bạch thầy, theo chỉ thị chống dịch thì bên chùa Từ Tâm treo bảng “miễn tiếp khách” từ mấy hôm nay. Các chùa khác con cũng đã gõ cửa, nhưng họ đều trả lời: “Dịch bệnh, chùa không làm nghi thức hộ niệm cho bất kỳ ai”.

Tiếng thở dài của thầy Thiện Ngộ nghe rõ mồn một, thầy nói:

- Thôi, bà chờ tí. Thầy vô lấy áo tràng và chuông mõ đi cùng bà.

Tôi hơi bở ngỡ chút về thái độ của thầy. Thầy không sợ đám đông sao? Thầy không sợ lây nhiểm sao?...

Khi thầy ra cổng chùa thì lại không có xe đi. Thầy Ngộ không sắm xe cá nhân. Bà khách đến chùa lại đi xe ôm. Khuya khoắt trong mùa dịch bệnh gọi Grab hay Go Việt rất khó! Thấy thầy bối rối, tôi trờ chiếc 67 tới:

- Bạch thầy, con có thể giúp chở thầy theo bà khách này.

Thầy nhìn tôi, hơi nhíu mày tí:

- Tốt quá, nhưng hình như chú đâu phải là tài xế xe ôm?

- Dạ vâng, con chỉ là khách qua đường. Nay có duyên gặp thầy!

Thế là thầy lên xe.Tôi rồ ga phóng theo chiếc xe ôm phía trước.

3.

Tang lễ trong mùa dịch Corona cũng khác thường: vắng vẻ và cô đơn, không kèn, không trống, không ly rượu tiễn đưa...

Tôi nán lại đợi thầy làm xong nghi thức hộ niệm, nhập quan rồi chở thầy lại về chùa. Khi thầy bước ra khỏi cái rạp nhà đám, bà chủ chạy theo, níu tay thầy:

- Bạch thầy, thầy lấy chi phí bao nhiêu, cho gia đình con gửi lại cúng dường?

Thầy gỡ tay bà chủ ra, nói:

- Không lấy tiền, bà ạ. Thầy chỉ đến để giúp gia đình  nghi thức tống tiễn linh cửu.

Bà chủ nhà tỏ vẻ ngạc nhiên. Xưa nay, trong chuyện tang tế, nhà chùa thường “hét” giá trên trời... Nay có ông thầy này tụng niệm miễn phí, lại dám “đi đêm” trong mùa dịch!

Thầy nói xong thì nhẹ nhàng lên xe tôi đang trờ sẵn ngoài cổng rạp nhà đám. Thầy nói:

- Chú hoan hỷ cho thầy về chùa. Thật quý hóa thay, mùa dịch lại có người tốt như chú!

Tôi cười thầm trong bụng. Không phải tôi tốt với thầy, mà vì nàng. Tôi bắt đầu thấy nàng có lý. Nàng tôn một người làm thầy có vẻ là xứng đáng với vị trí ấy.

Về gần đến chùa, tôi chạy xe chầm chậm, cố gắng nhớ ra cái pháp danh qui y của nàng, và hỏi nhỏ:

- Bạch thầy, thầy có một nữ Phật tử pháp danh Diệu Hương phải không ạ?

Thầy im lặng một hồi, như moi móc trí nhớ ra xem Diệu Hương là ai. Cuối cùng, thầy cười:

- Chú tha lỗi cho, thầy không nhớ hết pháp danh các Phật tử đã quy y. Ngay cả cái tên Diệu Hương cũng khá bất ngờ đối với thầy!

Bây giờ đến lượt tôi ngạc nhiên: 

- Vậy là thầy không quan tâm đến Phật tử của thầy sao?

Thầy lại yên lặng. Tôi chợt hiểu ra một điều: Tất cả những gì thầy nói và làm cho Phật tử của thầy là tùy duyên hóa độ. Thầy không giữ lại một ý niệm nào trong tâm thức cả. Chỉ có nàng, nàng giữ lại trong tâm thức của nàng từ lời nói, cử chỉ, hành động của người thầy đáng kính kia, rồi thêu dệt nó trở thành một thứ kinh nhựt tụng!

Người thầy này không hề quan tâm đến tiền bạc, xe cộ, chùa chiền, Phật tử, đạo tràng... Những thứ này đối với thầy chỉ là phương tiện hóa độ. Vậy mà bấy lâu nay tôi cứ ngỡ là đã có một mối dây liên hệ thắm thiết nào đó giữa nàng và người thầy đáng kinh kia! Không, chỉ là một nửa vầng trăng. Thầy chỉ là chú Cuội ngây ngô đứng bên phía ánh sáng giải thoát. Còn nàng là chị Hằng ngàn năm an trú trong cái bóng tối của sự thần tượng “Phật sống” bên ngoài!

Có lẻ vì thế mà 10 năm nay, mỗi lần tôi nhắc đến chuyện cầu hôn thì nàng luôn gạc phăng ra. Vì cái bóng vĩ đại của thầy Thiện Ngộ đã che phủ được dục vọng của nàng. Và nay, cái bóng ấy cũng đã chạm đến tôi, đến phiên tôi bị che phủ, không phải vì những bài pháp thoại “điêu luyện” của thầy, mà đơn giản, vì cách sống của thầy đã chứng tỏ thầy là một người đã buông xả được mọi thứ, ngay cả chính bản thân mình!

Đêm nay, tôi về đến nhà sẽ nhắn cho nàng một cái Messege nhỏ trước khi ngủ: “Hãy cứ là tình nhân, em nhé!”

 


0 Nhận xét:

Đăng nhận xét

Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]

<< Trang chủ